Một buổi chiều, trên đường đến Cung Thiếu nhi học võ, ngang qua Nhà khách Công đoàn, không hiểu trời xui đất khiến thế nào ba lại buột miệng khoe:
– Con biết không, hồi xưa có lần đi thi học sinh giỏi, ba được ở trong cái nhà khách đó đó.
Ông con trầm trồ:
– Wao, ba giỏi vậy! Rồi lần đó, ba có được giải gì hông?
Mới cao hứng chưa tròn năm giây, ba đã tụt mood trầm ngâm:
– Không con ạ.
Ông con ra chiều thấu hiểu, an ủi vỗ về:
– Không sao đâu ba, ba đừng buồn. Hôm bữa học võ thầy mới nói, ngã ở đâu thì đứng dậy rồi tiến lên là được thôi mà ba.
– Uhm ba biết rồi, cám ơn con nhé.
…
Chiều cuối đông bảng lảng, nắng lay lắt len qua những tàn cây già, hắt xuống đường những sợi vàng thăm thẳm…
Ba đâu có buồn gì đâu, chỉ là hồi đó ngã xong, ba cũng đứng lên, rồi quẹo đường khác, không chịu bước tiếp. Nên giờ đôi lần nghĩ lại có chút bồi hồi thôi mà.
Phải chi ngày xưa học võ từ nhỏ, biết đâu lại ngon?!
Be Daddy – Be Happy | Nhật Võ
