Lại chuyện đi học võ…
Anh Mỡ mới học vài tuần, đã kịp thân với một cậu bạn cùng tuổi.
Cậu này thích quậy phá, có vẻ lỳ lợm, hay bày trò trêu ghẹo, miệng nhanh hơn não, thỉnh thoảng còn văng tục. Nhìn cách hai đứa cười hô hố với nhau sau mỗi màn chọc phá, mình cũng hơi lo.
Nhưng rồi nghĩ lại, nếu không gặp ở đây thì rồi cũng sẽ gặp ở một nơi nào đó thôi. Bên ngoài kia, trẻ con lớn lên đủ mọi tính cách. Mình đâu thể chọn sẵn cả thế giới cho con được.
Một bữa đi học sớm, hai ba con đang ngồi ghế đá, chia nhau cái bánh lót dạ. Cậu bạn kia chạy lại, nhìn, mắt dừng đúng miếng bánh trên tay mình. Nhìn thôi, chưa dám xin. Có lẽ do thấy mặt mình hơi hắc ám.
Mình cười, hỏi: ‘Con ăn thử không? Chú còn nửa cái đây.’
Cậu gật đầu ngay. Không quên bẻ đôi lần nữa, chạy lại chia cho em gái.
Chỉ sau nửa cái bánh, câu chuyện mở ra:
– ‘Bánh này ai làm mà ngon vậy chú?’
– ‘Mẹ bạn Mỡ làm.’
– ‘Con chưa bao giờ được ăn bánh ngon thế này.’
– ‘Chưa là đúng rồi con. Hôm nay mẹ bạn xuất thần nên mới ngon vậy đó, không có lần hai đâu.’
Cậu cười. Rồi tự nhiên kể:
– ‘Mẹ con chưa bao giờ làm bánh cho anh em con. Mẹ đi làm về trễ lắm. Con học xong thì đón em, về nhà đợi mẹ.’
Mình vô tình hỏi:
‘Ba con đâu?’
Cậu tỉnh bơ:
– ‘Ly hôn rồi chú. Ba con đánh lên đầu mẹ con, nên ly hôn.’
– ‘Vậy con ở với ai? Có ở cùng ông bà không?’
– ‘Chỉ có ba người thôi chú, mẹ, với con, với em. Nhà con mới chuyển tới đây hồi hè, ở dãy trọ cuối đường… Ông bà ngoại ở xa. Cuối tuần lâu lâu ông mới lên chở về chơi.’
Mình im lặng, rồi cậu cũng im lặng. Chắc là không có gì để kể nữa.
Rồi mình hỏi:
– ‘Chú thấy con hay ghẹo các bạn.’
– ‘Con thích, chọc vui mà chú. Mà con không làm đau các bạn đâu.’
– ‘Uhm, nhưng đừng quá đáng nhé.’
– ‘Quá đáng là sao chú?’
– ‘Là người khác thấy khó chịu, bực mình, có khi sợ nữa.’
– ‘Vâng, con biết rồi.’
– ‘Chú thấy con hay nói bậy nữa?’
Cậu hơi ngập ngừng:
– ‘Do con quen. Hồi xưa ba con hay nói bậy. Con sẽ bỏ dần chú.’
Gần đến giờ học, cậu dắt em gái lên lớp học nhảy rồi mới quay lại.
Nhìn hai anh em dắt tay nhau, thương quá thể…
Bên trong một đứa trẻ nghịch ngợm, lỳ lợm kia có lẽ là một tâm hồn phải lớn lên trước tuổi. Lớn để chăm em. Lớn để chờ mẹ. Lớn để tự hiểu rằng có những điều không nên lặp lại từ người lớn…
Trước khi vào lớp, mình nói với cậu:
– ‘Mỡ mới đi học võ thôi, chưa có nhiều bạn. Nếu ai bắt nạt, nhờ con bảo vệ bạn với nhé.’
– ‘Tất nhiên rồi chú. Huynh đệ đồng môn phải bảo vệ nhau chứ.’
Huynh đệ cơ à? Ghê thật!
Be Daddy – Be Happy | Nhật Võ
