Câu chuyện được một bác sĩ nội trú đại học Toronto kể lại, về một đồng nghiệp của ông. Bà được chẩn đoán mắc bệnh hiểm nghèo.
Biết không còn sống được bao lâu, bà nghỉ việc.
Bà kiếm một chú chó nhỏ về nuôi, bầu bạn cuối đời.
Chú chó nhỏ khỏe mạnh, tinh nghịch, rất đáng yêu.
Bà yêu quý nó vô cùng, chăm nó rất kỹ. Định kỳ đưa đi chích ngừa, thăm khám, săn sóc sức khoẻ.
Trong một lần thăm khám, trớ trêu thay bác sĩ thú y kết luận nó cũng mắc bệnh, cũng sẽ không sống được bao lâu nữa, giống như bà.
Bà càng thêm suy sụp, chán nản, tuyệt vọng…
Thế nhưng, chú chó vẫn ngày ngày vui đùa, tinh nghịch, chạy nhảy, như một đứa trẻ. Nó đâu biết, và cũng đâu màng đến những tiên đoán của bác sỹ. Nó đâu cần nhọc lòng suy nghĩ ngày mai thế nào.
Với nó, trong hiện tại, được ăn ngon, được chơi đùa, được yêu thương, đã là quá đủ đầy.
Thế rồi, có thể là nhờ năng lượng tích cực từ người bạn nhỏ, bà dần tìm được niềm vui mới, nghị lực mới. Bà chịu khó dậy sớm, chịu khó vận động, cùng chú chó đi dạo, qua những cung đường, những cánh rừng, những con suối… Cả hai cũng có những chuyến đi xa hơn cùng nhau, đến những vùng đất mới, có biển, có rừng, có thiên nhiên, nắng gió…
Mười năm sau, trong một hội thảo khoa học về thuốc chống đông máu, vị bác sĩ kia vô tình gặp lại người đồng nghiệp. Chị vẫn sống khoẻ mạnh, cùng chú chó, cũng khoẻ mạnh.
Thật kỳ diệu…
Có thể đó là một phép màu, hiếm hoi. Nhưng nó đã xảy ra.
Người ta có thể nói đó là sức mạnh của niềm tin, của nghị lực phi thường, hay gì đó, gì cũng được.
Nhưng trên hết, thứ đã giữ họ lại với cuộc đời này, có lẽ là tình yêu thương thuần khiết, và sức mạnh của hiện tiền. Những điều tưởng chừng dễ dàng và hiển nhiên, lại đang ngày càng khó khăn và hiếm hoi hơn bao giờ hết.
Be Daddy – Be Happy | Nhật Võ

