Mình ghé bệnh viện Nhi Đồng 1 thăm đứa cháu.
Cổng 2 Sư Vạn Hạnh, gần 10h sáng, nhiều đoàn người nối nhau nhận cơm trưa từ thiện.
Sài gòn nóng bức, chen chúc một, bên trong viện nóng bức, chen chúc mười.
Đây đó những tiếng trẻ khóc la trên tay ba, trong lòng mẹ, trên tay ông bà, người thân…
Đây đó những ánh nhìn xa xăm, mệt mỏi, chờ mong.
Mong một giấc ngủ yên, một bữa cơm đủ đầy, một ngày không tiếng khóc…
Mong được lớn lên, được vui chơi, được khoẻ mạnh đến trường…
Ở đây, có những điều bình thường, tưởng chừng hiển nhiên, lại là những phi thường.
Ở đây, bình thường vốn dĩ đã là một ân huệ, một phép màu rực rỡ.
Hãy tin, biết ơn, và nguyện cầu, cho những bình thường sẽ luôn hiện hữu…
Be Daddy – Be Happy | Nhật Võ
