Con người luôn mưu cầu sự toàn vẹn, và hoàn hảo. Ta muốn ôm lấy tất thảy những sắc màu cuộc sống, trong cùng một khoảnh khắc. Ta muốn một ai đó phải tổng hòa tất cả mọi điều tốt đẹp, thì mới vừa lòng. Nhưng nếu luôn mong chờ sự toàn vẹn, luôn muốn ai đó phải khác đi, có lẽ vấn đề đang nằm ở chính ta.
Đã bao lâu rồi, ta không chậm lại một chút, để thấy nhau không khỏe? Để xem là có đang ổn không? Để còn pha cho nhau một ly mật ong, trong những ngày SG mưa gió.
Một kết quả, hay một hiện trạng, âu cũng là việc đã rồi. Một quá trình, một nỗ lực, hay một điều ấm áp từ con tim biết yêu thương, mới là thứ cần động viên, hay góp ý.